20 THÁNG GIÊNG, 2009.
Bản dịch của Phạm Tuấn Anh
(Gấu, Gaup, Washington DC, gaupvn@gmail.com)
Nguồn: http://abcnews.go.com/print?id=6689022
Bản dịch của Phạm Tuấn Anh
(Gấu, Gaup, Washington DC, gaupvn@gmail.com)
Nguồn: http://abcnews.go.com/print?id=6689022
Tôi
đứng ở đây hôm nay cảm thấy mình nhỏ bé trước nhiệm vụ mà chúng ta phải đối
diện, cảm thấy biết ơn niềm tin mà các bạn đã trao cho tôi, và ý thức được
những sự hy sinh mà cha ông chúng ta đã phải gánh chịu. Tôi cảm ơn Tổng thống
Bush về sự phụng sự quốc gia của ông, cũng như sự hợp tác và sự rộng lượng mà
ông đã cho chúng ta thấy trong giai đoạn chuyển tiếp.
Bốn
mươi tư người Mỹ đã nói lời tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Những lời thề này
đã từng được nói lên trong những thời thịnh vượng dâng cao và hòa bình ngự trị.
Nhưng lời thề này cũng thường được nói giữa những lúc mây đen bão cả. Vào những
lúc đó, nước Mỹ có thể vững bước đi tiếp không đơn giản chỉ vì kỹ năng hay viễn
kiến của những người lãnh đạo cao nhất của đất nước, mà bởi vì Chúng ta như một
Dân tộc đã luôn trung thành với những lý tưởng của tiền nhân, và luôn làm đúng
theo tôn chỉ lập quốc.
Điều
này trước nay đã là như thế. Với thế hệ người Mỹ hiện giờ nó cũng sẽ phải là
như thế.
Việc
chúng ta hiện đang ở giữa một cuộc khủng hoảng là một điều chúng ta hiểu rõ.
Đất nước chúng ta đang ở trong một cuộc chiến chống lại một mạng lưới bạo lực
và hận thù lan rộng. Nền kinh tế của chúng ta bị suy yếu nặng nề, hậu quả của cả
lòng tham và sự vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của sự
thất bại chung của chúng ta khi có những lựa chọn khó khăn và khi chuẩn bị cho
đất nước của chúng ta bước vào một thời đại mới. Người ta đã bị mất nhà, mất
việc; các doanh nghiệp bị đóng cửa. Chi phí y tế của chúng ta quá cao; trường
học của chúng ta không đáp ứng được việc học của quá nhiều người; và mỗi ngày
mới lại mang đến thêm những bằng chứng mới rằng cách chúng ta sử dụng năng
lượng làm tồi tệ hơn những khó khăn của chúng ta và đe dọa hành tinh của chúng
ta.
Đây là
những chỉ dấu của khủng hoảng, dù rằng để biết chắc chúng ta còn phải có số
liệu và các chỉ tiêu thống kê. Một điều khác khó định lượng nhưng không kém
phần quan trọng là sự suy giảm lòng tin trên khắp đất nước – nỗi sợ dai dẳng
rằng sự sụt giảm vị thế của nước Mỹ là không thể tránh khỏi, và rằng thế hệ kế
tiếp cần phải hạ thấp những kỳ vọng của họ.
Hôm nay
tôi nói với các bạn rằng những thách thức mà chúng ta phải đối mặt là có thật.
Những thách thức này có nhiều và nghiêm trọng. Vượt qua những thách thức này
không phải là việc dễ dàng có thể làm trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng
xin hãy biết điều này, hỡi nước Mỹ - những thách thức này chắc chắn chúng ta sẽ
vượt qua. Ngày hôm nay, chúng ta cùng có mặt ở đây là vì chúng ta đã lựa chọn
hy vọng chứ không phải sợ hãi, sự đoàn kết về mục đích chứ không phải mâu thuẫn
và bất đồng.
Ngày
hôm nay, chúng ta đã đến để cùng tuyên bố kết thúc thời của những lời phàn nàn
lặt vặt và những lời hứa trống rỗng, những lời lẽ cáo buộc tranh tụng và những
thứ giáo điều cũ mèm, những thứ mà đã quá lâu nay bóp nghẹt nền chính trị của
chúng ta.
Chúng
ta vẫn là một đất nước trẻ tuổi, nhưng như trong Thánh Kinh có nói, là đã đến
lúc bỏ những trò con trẻ qua một bên. Đã đến lúc chúng ta cùng khẳng định tinh
thần bất diệt của chúng ta; lựa chọn một lối đi lịch sử tốt hơn; để mang lên
phía trước món quà quý giá, ý tưởng cao cả đã được truyền từ thế hệ này qua thế
hệ khác: lời hứa của đấng Sáng tạo rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, đều tự
do, và đều xứng đáng được có cơ hội mưu cầu trọn vẹn hạnh phúc của họ.
Khi tái
khẳng định sự vĩ đại của đất nước của chúng ta, chúng ta cùng hiểu rằng sự vĩ
đại không bao giờ là một thứ tự nhiên mà có. Người ta phải phấn đấu để có được
nó. Hành trình của chúng ta chưa bao giờ là một hành trình của những ngõ tắt,
hay chấp nhận chín bỏ làm mười. Hành trình đó chưa bao giờ là con đường dành
cho những người hèn nhát – những người thích nghỉ ngơi hơn là lao động, hay
những người chỉ tìm kiếm khoái cảm từ của cải và danh tiếng.
Ngược
lại, con đường chúng ta đi là của những người dám chấp nhận rủi ro, những người
dám làm, những người sáng tạo ra mọi vật – một vài người trong số đó được nổi
tiếng tôn vinh nhưng khuôn mặt của đa số còn lại bị phủ khuất sau những nỗ lực
lao động của họ, những người này đưa chúng ta tiến lên trên một con đường dài,
gian khó tiến tới thịnh vượng và tự do.
Vì
chúng ta, họ đã đóng gói chút tài sản ít ỏi và vượt qua các đại dương đi tìm
cuộc đời mới.
Chính
vì chúng ta, họ đã làm việc cật lực trong những xưởng thợ và định cư ở miền
Tây; chịu đựng roi quất lên thân mình và xới cầy đất cứng.
Chính
vì chúng ta mà họ chiến đấu và thiệt mạng, ở những nơi như Concord và
Gettysburg; Normandy và Khe Sanh.
Hết lúc
này qua lúc khác những người đàn ông và đàn bà này đã đấu tranh và hy sinh và
lao động cho tới lúc bàn tay họ sưng tấy chỉ để chúng ta có được một đời sống
tốt đẹp hơn. Họ nhìn thấy nước Mỹ lớn hơn là chỉ một tổng số của những tham
vọng cá nhân; vĩ đại hơn mọi sự khác biệt về xuất thân hay tài sản hay phe
nhóm.
Đây
chính là cuộc hành trình mà hôm nay chúng ta tiếp tục đi. Chúng ta tiếp tục là
đất nước mạnh mẽ nhất, thịnh vượng nhất trên Trái Đất. Vào lúc này nhân công
của chúng ta có năng suất không kém gì trước khi cuộc khủng hoảng này bắt đầu.
Trí tuệ của chúng ta không kém phần sáng tạo, hàng hóa và dịch vụ của chúng ta
được người ta cần đến không kém gì tuần trước hay tháng trước hay năm trước.
Năng lực của chúng ta không hề sút giảm. Nhưng cái thời mà chúng ta đứng chỉ
tay, thời bảo hộ cho những lợi ích hẹp hòi và thời trì hoãn những quyết định
khó khăn – cái thời đó chắc chắn là đã qua rồi. Bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng
ta cần phải nâng mình đứng dậy, rũ bụi khỏi người, và bắt đầu công trình tái
tạo nước Mỹ. Bởi vì bất kỳ ở đâu chúng ta nhìn thì ở đó đều có việc phải làm.
Hiện trạng của nền kinh tế đòi hỏi phải có hành động, hành động phải nhanh và
mạnh mẽ, và chúng ta sẽ hành động – không phải chỉ để tạo ra công việc mới mà
còn để tạo ra nền móng mới cho tăng trưởng. Chúng ta sẽ xây đường và xây cầu,
xây lưới điện và những đường truyền số liệu giúp nuôi sống nền thương mại của
chúng ta và giúp gắn bó chúng ta. Chúng ta sẽ khôi phục vị trí xứng đáng của
nền khoa học, và dùng những phép mầu của công nghệ để nâng cao chất lượng và
giảm chi phí của y tế. Chúng ta sẽ nắm bắt năng lực của mặt trời và gió và đất
để vận hành xe hơi và công xưởng của chúng ta. Và chúng ta sẽ biến đổi trường
học và trường đại học của chúng ta để đáp ứng được những nhu cầu của một thời
đại mới. Tất cả những điều này chúng ta đều có thể làm. Và tất cả những điều
này chúng ta đều sẽ làm.
Phải
nói rõ là sẽ có vài người đặt câu hỏi về tầm vóc những tham vọng của chúng ta,
họ cho rằng hệ thống của chúng ta không đủ sức nâng đỡ quá nhiều kế hoạch lớn.
Trí nhớ
của họ có lẽ không đủ dài. Bởi vì họ đã quên những gì đất nước này đã từng làm;
những gì mà những người đàn ông và đàn bà tự do có thể đạt được khi trí tưởng
tượng được gắn kết vào với một mục đích chung, và khi sự cần kíp được gắn kết
vào với lòng can đảm.
Điều mà
những người hoài nghi này không hiểu được là việc đất đã dịch chuyển dưới chân
họ - rằng những tranh biện chính trị cũ kỹ làm mất thời gian của chúng ta bao
lâu nay giờ không còn áp dụng được nữa. Hôm nay câu hỏi chúng ta hỏi không phải
là chính quyền của chúng ta như thế là quá to hay quá nhỏ, mà là chính quyền có
vận hành tốt không – liệu chính quyền có giúp đỡ các gia đình tìm được việc làm
với mức lương hợp lý, sự chăm sóc sức khỏe mà họ có đủ tiền trả, một thời hưu
trí mà trong đó người ta bảo lưu được phẩm giá của mình. Những chỗ nào câu trả
lời là có thì chúng ta sẽ cố tiến lên thêm nữa. Những chỗ nào câu trả lời là
không, thì các chương trình phải ngưng lại. Và những người nào trong số chúng
ta có trách nhiệm quản trị những khoản tiền công cộng sẽ bị buộc phải gắn bó
trách nhiệm – phải chi tiêu khôn ngoan, sửa đổi những thói quen xấu, phải làm
mọi việc công minh như trong ánh sáng ban ngày – bởi vì chỉ có như thế thì
chúng ta mới có thể khôi phục được lòng tin có tầm quan trọng sống còn giữa
người dân và chính quyền của họ.
Câu hỏi
bây giờ chúng ta hỏi cũng không phải là câu hỏi về việc thị trường là một thế
lực tốt hay xấu. Năng lực của thị trường trong việc tạo ra của cải và mở rộng
quyền tự do là không gì sánh nổi, nhưng cuộc khủng hoảng này lại gợi nhớ cho
chúng ta rằng nếu không bị đặt dưới con mắt kiểm soát thì thị trường có thể lao
ra khỏi vòng kiểm soát – và rằng một quốc gia không thể làm giầu được lâu nếu
nó chỉ ưu tiên những người giầu có.
Sự
thành công của nền kinh tế của chúng ta từ trước đến nay luôn phụ thuộc không
phải vào kích thước của Tổng Sản lượng Quốc gia của chúng ta, mà phụ thuộc vào
tầm với của sự thịnh vượng của chúng ta; vào khả năng của chúng ta mang cơ hội
đến cho mọi trái tim sẵn sàng cố gắng – không phải vì lòng từ thiện mà vì đó là
con đường chắc chắn nhất đạt tới sự thịnh vượng của chung chúng ta.
Về vấn
đề tự vệ chung, chúng ta gạt bỏ cách đặt vấn đề tự vệ như là một lựa chọn giữa
sự an toàn của chúng ta và những lý tưởng của chúng ta. Những Bậc Khai Quốc của
chúng ta, khi đối mặt với những hiểm nguy mà giờ chúng ta khó có thể tưởng
tượng nổi, đã thảo ra một hiến chương bảo đảm nền pháp trị và quyền con người,
một hiến chương được mở rộng ra bằng máu của nhiều thế hệ. Những lý tưởng đó
hôm nay vẫn còn chiếu sáng cho thế giới, và chúng ta sẽ không bỏ rơi những lý
tưởng đó chỉ vì lợi riêng của chúng ta.
Và tôi
muốn nói tới một dân tộc và mọi chính quyền hôm nay đang theo dõi thời khắc này
của chúng ta, từ những thủ đô vĩ đại nhất cho tới ngôi làng nhỏ nơi cha tôi đã
sinh ra: rằng nước Mỹ là bạn của mọi quốc gia và của mọi người đàn ông, đàn bà,
trẻ nhỏ tìm kiếm một tương lai của hòa bình và phẩm giá, và rằng chúng tôi đã
lại sẵn sàng để một lần nữa làm người dẫn đường.
Hãy nhớ
lại rằng những thế hệ trước đây đã hạ bệ chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa XX (cs
J) không phải chỉ với hỏa tiễn và xe tăng, mà còn cả với những khối liên minh
vững chắc và những niềm tin không lay chuyển. Họ hiểu rằng chỉ mình sức mạnh
của chúng ta thì không đủ để bảo vệ chúng ta, cũng không đủ để cho chúng ta cái
quyền muốn hành xử thế nào tùy ý. Thay vào đó, họ biết rằng sức mạnh của chúng
ta sẽ lớn lên thông qua việc sử dụng nó một cách khôn ngoan; sự an toàn của
chúng ta đến từ sự công minh trong lý tưởng của chúng ta, năng lực của những ví
dụ chúng ta thực hiện làm gương, những phẩm chất được tôi luyện của sự khiêm
nhã và kiềm chế.
Chúng
ta là những người có trách nhiệm gìn giữ di sản này. Được chỉ dẫn bởi chính
những nguyên tắc này một lần nữa, chúng ta có thể đối mặt với những mối đe dọa
đòi hỏi những nỗ lực còn lớn hơn trước nữa – và cả sự hợp tác, sự thông hiểu
lớn hơn nhiều nữa giữa các quốc gia. Chúng ta sẽ khởi đầu bằng việc rút lui một
cách có trách nhiệm, trả lại Iraq cho cư dân của nó, và kiến tạo một nền hòa
bình đắt giá ở Afghanistan. Với những người bạn cũ và cả cựu thù, chúng ta sẽ
làm việc không mệt mỏi để làm giảm mối đe dọa hạt nhân, và quay ngược lại nhiệt
kế của một hành tinh đang ấm dần lên. Chúng ta sẽ không phải xin lỗi ai về lối
sống của chúng ta, và chúng ta cũng sẽ không lơi là bảo vệ lối sống đó, và đối
với những kẻ đang cố cổ võ cho mục đích của chúng bằng khủng bố và giết hại
người vô tội, chúng ta nói với các người rằng ý chí của chúng ta giờ mạnh mẽ
hơn và không thể nào bị bẻ gẫy; các người sẽ không thể tồn tại lâu hơn chúng
ta, và chúng ta sẽ đánh bại các ngươi.
Bởi vì
chúng ta biết rằng di sản ghép nhặt của chúng ta là một sức mạnh chứ không phải
là một điểm yếu. Chúng ta là một đất nước của người Thiên Chúa giáo và người
Hồi giáo, của người Do thái giáo và người Ấn độ giáo, và của cả những người vô
thần. Chúng ta được định hình bởi mọi ngôn ngữ và mọi nền văn hóa, được lấy từ
mọi miền Trái Đất; và bởi vì chúng ta đã nếm trải vị đắng của nội chiến và sự
chia rẽ phân biệt, và đã vươn mình lên từ thời đen tối đó mạnh mẽ hơn và đoàn
kết hơn, chúng ta không thể không tin được rằng những hận thù cũ một ngày nào
đó sẽ biến mất; những ranh giới bộ lạc sẽ bị xóa nhòa; và rằng khi thế giới trở
nên nhỏ hơn thì cái gốc nhân ái chung của chúng ta sẽ hiện ra; và rằng nước Mỹ
phải đóng một vai trò trong việc đón chào kỷ nguyên mới của hòa bình.
Đối với
thế giới Hồi giáo, chúng ta tìm kiếm một con đường mới để tiến lên, dựa trên
lợi ích chung và sự tôn trọng lẫn nhau. Đối với những lãnh đạo trên khắp địa
cầu đang muốn gieo hạt mâu thuẫn, hay đổ lỗi cho những phương Tây là gây ra
những tệ nạn trong xã hội của họ - họ cần biết rằng nhân dân của họ sẽ phán xét
họ dựa trên những gì họ có thể xây dựng nên chứ không phải những gì họ có thể
phá đi. Đối với những người đeo bám lấy quyền lực thông qua những phương cách
tham nhũng và lừa dối và sự bịt miệng những tiếng nói phản kháng, hãy biết rằng
các vị đang đi ở bên lề trái của lịch sử; nhưng chúng tôi sẵn sàng đưa sang một
bàn tay nếu như các vị sẵn lòng nới lỏng nắm đấm.
Đối với
những người ở các nước nghèo, chúng tôi hứa sẽ làm việc cạnh các bạn để giúp
cho đồng ruộng của các bạn sinh sôi và nước sạch có thể chảy; để cấp dưỡng cho
những cơ thể đói ăn và những tâm hồn đói kiến thức. Và đối với những đất nước
như đất nước của chúng ta đây có điều kiện đời sống no đủ, chúng ta nói rằng
chúng ta không thể nào tiếp tục duy trì sự thờ ơ với những cảnh sống đau khổ
bên ngoài biên giới của chúng ta nữa; và chúng ta cũng không thể tiếp tục tiêu
thụ những nguồn tài nguyên của thế giới mà không thèm để ý gì tới hậu quả của
việc đó. Bởi chưng thế giới đã thay đổi, và chúng ta phải thay đổi cùng với nó.
Khi
chúng ta khảo sát con đường đang hiện ra trước mắt, chúng ta nhớ với lòng biết
ơn ngưỡng vọng tới những người Mỹ can đảm, vào chính giờ khắc này, đang tuần
tra những nơi sa mạc và núi non xa xôi. Họ có điều gì để nói với chúng ta hôm
nay, giống như những vị anh hùng tử sĩ nằm bên nghĩa trang Arlington thì thầm
qua nhiều năm tháng. Chúng ta tôn vinh họ không phải chỉ vì họ bảo vệ cho tự do
của chúng ta, mà còn bởi vì họ là hiện thân của một tinh thần phụng sự; một sự
sẵn lòng tìm kiếm ý nghĩa của đời sống trong một điều gì đó vĩ đại hơn chính
bản thân họ. Và chính đó, vào chính thời điểm này – một thời điểm sẽ định hình
cả một thế hệ - cái tinh thần phụng sự đó phải là tinh thần tràn đầy tâm trí
mỗi chúng ta.
Bởi vì
dù chính quyền có thể làm và phải làm nhiều tới đâu thì cuối cùng đất nước này
vẫn phụ thuộc vào niềm tin và sự quyết tâm của những con người Mỹ. Chính là cái
sự tử tế cưu mang người lạ khi đê bao chắn nước bị vỡ, sự vô tư bất vị thân của
những người thà phải cắt ngắn bớt giờ làm còn hơn phải thấy một người bạn bị
mất việc đã giúp chúng ta đi qua được những giờ phút đen tối. Chính là sự can
đảm của người lính cứu hỏa lao mình vào cầu thang tràn ngập khói, và cả sự sẵn
lòng của một người cha mẹ đơn thân tự nuôi đứa con của mình, quyết định số phận
của chúng ta.
Những
thử thách của chúng ta có thể mới. Những công cụ chúng ta dùng để đối mặt và
vượt qua thử thách có thể mới. Nhưng những giá trị mà sự thành công của chúng
ta phụ thuộc vào – sự cần cù và tính trung thực, sự can đảm và tinh thần chơi
đẹp, sự bao dung và sự tò mò ham học, lòng trung và tinh thần ái quốc – những
giá trị đó đều là cũ. Những điều này đều là thật. Chúng ta đã sức mạnh tiến bộ
âm thầm trong suốt chiều dài lịch sử của chúng ta. Điều nhất thiết phải làm là
phải quay lại với những sự thật này. Điều mà chúng ta được đòi hỏi bây giờ là
một kỷ nguyên mới của trách nhiệm – một sự nhận thức của mỗi cá nhân người Mỹ
rằng chúng ta có nghĩa vụ với chính bản thân chúng ta, với đất nước của chúng
ta, và với thế giới, những nghĩa vụ không phải chúng ta lầm lì buộc phải chấp
nhận mà là những nghĩa vụ chúng ta vui mừng nắm lấy, đứng vững trong hiểu biết
rằng không có gì thỏa mãn tốt hơn cho tâm hồn, không có gì tôi luyện tốt hơn
cho tính cách, là trao trọn bản thân chúng ta cho một nghĩa vụ khó khăn.
Đây là
cái giá và lời hứa của quốc tịch.
Đây
cũng là nguồn của sự tự tin của chúng ta – sự hiểu biết rằng Chúa Trời giao cho
chúng ta phần trách nhiệm định hình một số phận bất định.
Đây là
ý nghĩa của sự tự do và tín điều của chúng ta – là lý do tại sao những người
đàn ông và đàn bà và trẻ nhỏ của mọi chủng tộc và mọi tín ngưỡng có thể cùng về
đây chung vui trên công trường tuyệt đẹp này, và đó là lý do tại sao mà một con
người mà cha của người đó mới 60 năm trước đây có thể đã không được phục vụ tại
một tiệm ăn địa phương giờ lại được đứng ở đây trước các bạn để nói lời tuyên
thệ thiêng liêng nhất như thế này.
Vì thế
xin hãy đánh dấu ngày này với một sự ghi nhớ, về việc chúng ta là ai và chúng
ta đã đi được bao xa. Trong năm nước Mỹ khai sinh, trong những tháng mùa đông
lạnh nhất, một nhóm những người yêu nước đã túm tụm lại bên những đống lửa đang
tắt dần trên bờ một con sông đóng băng. Thủ đô đã bị tiêu thổ. Kẻ thù đang tiến
đến. Tuyết trắng trộn lẫn với máu đỏ. Vào một thời điểm mà thành quả của cuộc
cách mạng của chúng ta bị nghi ngờ trầm trọng nhất, người cha của đất nước của
chúng ta đã ra lệnh gửi những lời sau tới cho dân chúng:
“Hãy để
thế giới tương lai được biết…rằng trong cảnh khốn cùng của mùa đông, khi không
còn gì có thể sống sót ngoài niềm hy vọng và đức tin…rằng thành phố và nông
thôn, cùng bị đánh động bởi một mối nguy chung, đã cùng đứng lên để đối đầu với
[nó].”
Hỡi
nước Mỹ. Đối diện với những mối nguy chung của chúng ta, trong mùa đông này của
sự gian khó, chúng ta hãy cùng nhớ tới những lời lẽ bất tử này. Với hy vọng và
đức tin, chúng ta hãy cùng nhau một lần nữa đi ngược lại những dòng chảy băng
giá, và chịu đựng những cơn bão sắp tới. Hãy để con cháu của con cháu chúng ta
nói rằng khi bị thử thách chúng ta đã từ chối không chịu kết thúc con đường
chúng ta đi, rằng chúng ta đã không quay đầu lại và không nhu nhược; và với ánh
mắt của chúng ta nhìn như gắn vào đường chân trời và ân điển của Chúa Trời trên
vai ta, chúng ta đã mang tiếp đi món quà vĩ đại là sự tự do để giao nó an toàn
tới cho các thế hệ tương lai.
Được đăng bởi HUYNH NGOC CHENH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Đăng một nhận xét